Và không phàn nàn khi tôi vẫn luôn là tôi: Lười gấp chăn màn khi ngủ dậy.Tay cứ thả, tai cứ như điếc, miệng cứ như câm.Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều.Xin lỗi nhé, buồn ơi.Bác hát đến lần thứ tư hay thứ năm gì đó thì bạn dặt dẹo dậy đi vào nhà vệ sinh.Nhưng không phải sở thích.Quần áo độ này mặc rộng ra.Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình.Với bác gái, tôi không dám im lặng khi bác hỏi.Đốt tờ nào tôi đọc lướt qua tờ ấy.
