Phải có một tinh thần và sống một đời vị tha mới được".Tại trường, tôi không giỡn với các bạn, cả trong giờ thể thao nữa.Bạn muốn tôi kể vài thí dụ đặc biệt ư?Chú ý với lo lắng khác nhau ra sao? Tôi xin giảng: Một lần đi ngang qua một con đường đông ngẹt xe cộ ở Nữu Ước, tôi phải để ý tới cử động của tôi, nhưng tôi không lo.Mỗi năm có hàng ngàn người phần đông là thất nghiệp - đi mời khách bảo hiểm nhân mạng.Mãi tới khi kinh tế bớt khủng hoảng, chúng tôi mới kiếm thêm được ít tiền.Lời bạn đã làm tôi phải suy nghĩ.Theo tôi nhà sản xuất thuốc đó chưa thành công bằng nửa thân phụ tôi, một nông phu ở Missouri, mất hồi 98 tuổi, gia sản không có tới một đồng.Phương pháp của họ không tin được.Thử suy xét việc đó xem nào.